Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Ngọt tiếng ru



Lời ai ru ý ngọt ngào
Cơn mơ nhè nhẹ len vào thơ em
Hương thu gió thoảng bên thềm
Nhắm đôi mắt lại mơ vòng tay anh

Tiếng chim hót vọng ngày lành
Đẹp tình đôi lứa thắm cau quê nhà
Đêm nay trăng sáng hiền hoà
Sáng soi lối ngõ đậm màu duyên tơ

Giọt sương rơi mỏng manh chờ
Khi em thức giấc mộng hờ còn không
Hay cơn gió thoảng xa xăm
Nụ quỳnh nở vội để tàn đêm nay

Anh ơi thu đã cạn ngày
Liễu buồn ủ rũ chờ ngày đông sang

Vũ Lệ Vân

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Trái ngang




Nơi em đến xuân chẳng còn ươm nắng
bốn phương trời mây xám phủ giăng giăng
Trời đêm buồn thương người đứng bâng khuâng
Mái tóc bồng chiếc trâm cài vừa gẫy
Ngang trái quá sầu lên đầy trang giấy
Nhìn qua song hàng liễu rũ lá sầu
Đôi chân em dù nhẹ bưóc đi mau
Lòng vẫn thấy nhói đau …mùa thu chết

Tình đôi ta hai khung trời khác biệt
Muôn lối về mà chẳng được chung nhau
Đớn đau thay trăng không sáng muôn màu
Nên lạc mãi giữa tình đời tan tác

Hương xưa còn trong lòng em man mát
Nhớ tên người giọng hát thấm lòng ai
Xa nhau chưa mà giọt lệ u hoài
chiếc khăn nhỏ thương thay dòng nước mắt !

TGV

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Lỡ rồi



Lỡ rồi con sáo sang sông
Đò xưa đứng đó còn trông mong gì
Đợi nước ròng để mà chi
Trôi theo cơn gió thầm thì tiếc xuân

Ra đi lòng cứ phân vân
Tình sâu nghĩa cũ bâng khuâng dạ sầu
Rưng rưng mây đã qua cầu
Ngẩn ngơ soi bóng nhạt màu vỡ tan

Cơn mưa nhẹ trút hoang mang
Ướt đôi mi mỏng bàng hoàng còn thương
Long lanh hạt lệ vấn vương
Bồi hồi ….sương đọng giọt tuôn ngỡ ngàng

Xót xa dệt mấy cung đàn
Giây trùng tơ lạc lỡ làng từ đây .

TGV

giận hờn



Bao lâu rồi anh không về đây nữa
Tình chẳng còn nghĩa cũng tận hay sao
vườn thơ xưa rào cũ vẫn mở chào
Anh không ghé nhánh trúc đào lả ngọn

Nghĩ suy nhiều nhưng biết làm sao trọn
Đôi tay em thương nhớ vẫn đọng đầy
Trách duyên tơ sao chẳng chịu đổi thay
Chỉ rối mãi đôi tay rời rã gỡ

Ngày xa ấy anh có còn thương nhớ
Để dỗi hờn mây lãng đãng trôi trôi
Cơn mưa qua len trắng cả chân trời
Và từ đó ta chia tay vĩnh viễn

Giông bão nổi trong chiều tàn đưa tiễn
Chiếc thuyền con theo gió cuốn xuôi giòng
Bến còn chờ khi đò đã sang sông
Hay dời đổi trăng mờ trang thư tím

TGV

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Thu chờ


Thu vừa về nắng nhạt màu hoa cỏ
Mây lững lờ trôi cánh nhạn về đâu
Cánh thư xa ai chờ mãi giang đầu
Mòn mỏi lắm chỉ thấy màu thu vắng

Ngăn tiếng thở để giọt buồn bớt nặng
Chim trên cành cũng lặng lẽ bâng khuâng
Đường dù xa tình thu vẫn thật gần
Đừng ngần ngại để duyên tơ lạc lối

Sông núi mòn bước chân anh có mỏi
Giòng sông xưa nước hãy đổ về nguồn
Triền dốc cao ngọn thác vẫn còn tuôn
Vòng tay ấm em còn bên khung cửa

Ghép sợi len ấm ân tình một thuở
Dệt đậm màu những kỷ niệm đã qua
Thêu thêm giòng sông Mẹ dấu hiền hoà
Đan cho hết bao niềm thương nỗi nhớ

vũ Lệ Vân

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Thu chơi vơi


Tiếng thu buồn mỏi mòn trông cánh nhạn
Người xa rồi để thương nhớ chơi vơi
Chiều chưa đi màn đêm đã xuống rồi
Bờ cát trắng thì thầm thu xa vắng


Con sóng nhỏ vẫn còn sầu chưa lặng
ghềnh đá cao sương phủ bạc mái đầu
Tóc mây bay tung gió vấn đan nhau
Bàn tay ai xưa ấm lồng mái tóc


Thu không hẹn vẫn về trên con dốc
Heo may se lạnh giá buốt đôi tay
Tà áo em chẳng đủ gói tình đầy
Nên thu chết lá bay ....chiều thu muộn .


Vũ Lệ Vân

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Ngọt gió



Thương ai thổi gió thu rơi
Bay theo lọn tóc chơi vơi nỗi lòng
Nhẹ nhàng một thoáng qua song
Ru hờ tiếng nhạc bâng khuâng …thẫn thờ
Thơ em như giọt sương mờ
Trên giòng sông mộng ươm mơ cho người
Êm êm con sóng đang vời
Vỗ về thu đến dưới trời trăng sao
Đêm qua ngọt giấc chiêm bao
Vườn lòng người đã đón chào thu sang
Dịu dàng say tỉnh mơ màng
tơ lòng rung nhẹ như ngàn tiếng thơ

Cho em trả lại cơn mơ
Chỉ e hương thoảng thu chờ đông qua
Heo may se lạnh Ngân Hà
Giật mình hỏi nhỏ tình xa hay gần!

Vũ Lệ Vân

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Mùa thu trước



Trời se lạnh hắt hiu rừng thưa lá
Từng giọt buồn rơi nhẹ tiếng mưa thu
Sơn khê xa sương khói toả sương mù
Chìm tiếng thở đêm dài nghe đơn lẻ
Phượng vừa qua tiết thu về lặng lẽ
Chú dế mèn cũng cất tiếng nỉ non
Vọng xa đưa như khúc nhạc ru buồn
Bước chân người dường còn vang đây đấy

Lời thơ ai làm xuyến xao trang giấy
Bút mực còn tim tím cả trời mây
Biết người xưa còn thương nhớ vơi đầy
Bao tiếc nuối cả một trời dĩ vãng

Vọng hương xưa gợi nỗi sầu lãng đãng
Đếm năm canh Quỳnh nở vội tàn mau
Chua chát thay , ơi một cánh hoa nhàu
Con đường cũ lối mòn em đếm bước

Đón đưa nhau của những mùa thu trước
Thu lại về hụt hẫng ngại gió sương
Đường bao xa mà lòng cứ vấn vương
Tình còn đấy mà xa tầm tay với !

Vũ Lệ Vân




Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

tiếng ru buồn




Tiếng ru buồn …gió thoảng đưa
Ngọt ngào như khúc nhạc xưa rót về
Lời thơ ai …trút đam mê
Lả lơi buông mái tóc thề bay bay
Thế rồi một thoáng mơ say
Bướm vàng lạc bước đến lay nụ hồng
Tình xa trong cõi mông lung
Thì thầm ngọn sóng muôn trùng ra khơi

Giật mình tỉnh giấc mộng đời
Đại dương sóng vỗ tình vời ……thu sang .

VũLệVân

buồn ơi



Buồn ơi hãy giữ trong tim
Xin đừng nức nở bên thềm lá đau
Vàng thu rơi rụng úa màu
Cành khô ngơ ngác héo sầu trông theo
Thu về giấc mộng cô liêu
Hắt hiu ngọn cỏ đìu hiu gió lùa
Heo may len khẽ song thưa
Tưởng như có tiếng người xưa trở về
Mây giăng mờ khuất sơn khê
Chân trời chẳng thấy bến mê lỡ làng
Sương khuya lạnh trút hoang mang
Tóc mây thay bạc thu sang đậm màu
Sông tương gẫy một nhịp cầu
Làm sao nối lại giang đầu dở dang
Đời như một cánh hoa tàn
Xa xôi đôi ngã muộn màng mấy thu .

VũLệVân