Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

 
 
Buồn viễn xứ
Niềm thương nỗi nhớ ủ bên lòng

Giọt nắng ân tình ấm cõi đông
Phố ảo tình thu hồn xanh biếc
Buồn rơi viễn xứ nặng trông mong.

Thu Giang Vũ


THU

Cốm xanh ươm mộng cánh sen lòng
Nắng nhuộm vàng chanh đón đợi đông
Cành trúc đung đưa ngơ ngác gió
Ngõ buồn thơm cỏ mấy mùa mong.

Nguyễn Văn Thái

Muộn màng

Ta gặp nhau muộn màng trên góc phố
Một ngõ đời đôi kẻ ước mơ chung
Đường song song liệu có được trùng phùng
Hay lắt lẻo ở hai đầu nỗi nhớ ?

Cầu tre bước gần nhau nghe nhịp thở
Nắng quê mình muôn thuở vẫn còn thương
Ruộng lúa xanh thăm thẳm toả mùi hương
Quê Mẹ đó cánh cò bay thẳng tắp

Đò trên sông sóng dập dồn xa khuất
Bờ bến nào không nhiều nỗi đục trong
Nỗi buồn riêng đành khép kín bên lòng
Khơi dĩ vãng, tiếng ve sầu rền rỉ

Đường em đi sóng rì rào thầm thỉ
Bổn phận đày bàn tay nhỏ đa mang
Bốn mùa sang thương ánh mắt bàng hoàng
Mùi hương cũ lặng lờ tan theo gió

Tóc mây bạc chiếc trâm cài bỡ ngỡ
Đuôi mắt hằn đầy những vết chân chim
Tuổi thơ ngây em dõi mắt đi tìm
Còn đâu nữa.......cả một trời thương tiếc!

Thugiangvũ
 
Vấn vương 
 
Sáng trăng mát cả khung trời
Toả hương hoa bưởi ngọt mời đong đưa
Sương thu từng giọt cũng vừa
Ươm thêm thơ mộng giao mùa bên nhau

Lá rơi vàng cỏ đẹp màu
Cánh may bám khẽ nhiệm mầu dễ thương
Tóc em thơm để vấn vương ?
Gió mơn man nhẹ đêm trường ru mơ .

Gom muôn tinh tú vào thơ
Con tim hoà nhịp thẫn thờ vòng tay

Thu giang vũ

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

mộng

giấc ngủ muộn chìm theo lời ru ấm
Em lim hồn cơn mộng dõi theo mây
Tiếng xe qua nhưng bóng nguòi vẫn đây
Lời dịu ngọt khúc nhạc tình êm ái   

Ngàn dậm xa ta vẫn gần mãi mãi
Tay đan tay chụm lại một mái đầu
Dựa vai nhau tâm sự suốt canh thâu
Vầng trăng tỏa ánh nhiệm mầu trong sáng

Vần thơ ai rót đẹp màu lãng mạn
Như giọt sương mát rượi ướp hương hoa
Màn đêm len bóng tối có chan hoà
Quỳnh đua nở cánh vươn lên thơm ngát

Nụ hôn lén vừa đỏ bừng má thắm
Hồng đôi môi trái mọng đón xuân về
Xin hay đợi quả chín lá xum xuê ?
Tình sẽ đến trong vòng tay anh đó .

TT-Thugiangvũ

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

 
 
Ru anh
Nắng lên vàng hạt bên thềm
Sương mai nhẹ mưót cỏ mềm đan nhau
Xanh xanh lá biếc đẹp màu
Một chờ hai đợi dìu nhau dốc mòn

Mơn man em gửi nụ hôn
Gió vương vấn mãi như vờn tóc mây
Đẹp trời chim hót trên cây
Nhạc reo suối hát vui vầy hôm mai

Ru anh giấc ngủ thật dài
Cơn mơ mộng thắm gieo hoài nghĩa ân
Dẫu xa tình vẫn thật gần
Kề vai chung bóng mùa xuân khắp trời !


TGV
 
 
Giọt buồn
Lãng lẽ sương rơi góc phố buồn
Đêm trăng lóng lánh giọt sầu tuôn
Mơ hoài bóng dáng người năm trước
Quán vắng mình em thấm giọt buồn

Sóng vỗ triền sông gợn khúc buồn
Mưa bay từng hạt lạnh lùng tuôn
Hờn ai lỗi hẹn trời vần vũ
Nỗi nhớ niềm thương quẩn giọt buồn.
 
Thu giang vũ
 
 
Giòng sông thu

Anh đi mô để em chờ
Dòng sông thơ vắng trời mơ tím mầu
Mây đan giăng sợi mưa mau
Vườn trầu quê mẹ nhìn cau trổ buồng

Mỗi chiều nhìn hoàng hôn buông
Gió thu lay nhẹ giọt buồn giăng giăng
Trà thơm hương ngát chờ trăng
Hoa ngâu thoang thoảng thì thầm người đâu.

Thu giang vũ



 
 
Đoá hoa lòng
Em đến thăm anh một chiều gió lộng
Món quà trên tay là đóa hoa lòng
Đã ghép lại với nỗi nhớ mênh mông
Buộc niềm thương vương theo từng cánh nhỏ

Màu hồng đậm những nụ cười tươi nở
Ngày gặp nhau bỡ ngỡ thẹn thùa sao
Nhịp tim đập rộn rã thay câu chào
Và từ đấy vườn lòng luôn rộng mở

Vàng hạnh phúc thơm hương xưa nhắc nhở
Cánh tươi trong giữ trung trinh câu thề
Dù xa mãi tít tắp tận sơn khê
Giòng sông quê chẩy về nguồn mãi mãi

Cơn bão nổi gió lùa đồi hoang dại
Rừng thưa lạnh lá rụng úa thu sang
Người đi vội đôi mắt em ngỡ ngàng
Chẳng muốn khóc mà dòng sầu nghe nặng

Chiều mưa rơi con phố buồn xa vắng
Tiếng ai cười giọng trầm ấm hôm nao
Thông vẫn xanh lá thắm như ngày nào
Lòng mẹ ấm em chúc người an nghỉ .

Thu giang vũ - BB

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013



Lỗi hẹn

Một câu hẹn cả đời trông đợi
Lời xưa thề đau nỗi chờ nhau
Mùa sang phượng tím giăng sầu
Bâng khuâng gió thoảng hàng cau nhớ người

Nhạn lạc bầy xứ xa vời vợi
giọt mưa về phủ vội lối đi
Đường trơn đồi vắng thầm thì
con tim buốt giá còn ghi chuyện tình

Rời tổ ấm một mình toan tính
Giòng sông sâu Biết định hướng nào
Lá vàng rơi nhẹ nghiêng chao
Con chim lạc bạn bay vào hư không

Bao mùa qua vẫn còn ước mộng
Quay thời gian lồng lộng cánh diều
gặp nhau trên bến đò chiều
Nụ hôn gói trọn xoa nhiều đắng cay !
 
thugiangvũ


Nhớ Mẹ

Kẽo kẹt võng đưa chợt buồn nhớ Mẹ
Bát cơm canh hẹ nấu với tép riêu
Dạ xa xót thương mãi những buổi chiều
Trời xa đất lạ
cánh diều tha phương

bầy chim khôn đủ cánh tìm muôn hướng
Bỏ lại Mẹ nắng xạm cháy da mồi
Đuôi mắt hằn
đầy vết nám sương phơi
Lưng còm cõi chờ con về trong nắng mới

Mùa gặt hái Mẹ cầu trời mong đợi
Hy vọng mòn hơi vời vợi gió mưa giông
Bão lên cao ngập nước tràn ruộng đồng
Màn đêm xuống thì thầm Mẹ nguyện khấn

Mẹ ơi , mỗi hạt cơm
là mồ hôi khó nhọc
Của Mẹ hiền tình mẫu tử đã nuôi con
Chẳng quản gian lao
nguy khốn trên đường
Nâng con dậy biết bao lần con gục ngã

Mùi khói hương thơm như thầm giục giã
Nước chẩy về nguồn ....
Giòng sông Mẹ bao la
Bàn tay người xương xẩu vẫn hiền hoà
Bên lòng Mẹ biết bao là hạnh phúc .

Thugiangvũ