Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

Lời thơ rơi



Lời thơ rơi …hạt mầm gieo nỗi nhớ
Dòng mực xanh từng chữ tiếng ru vời
Đong tình đầy trang giấy trắng chơi vơi
Vườn lòng mở ươm mơ chờ xuân đến

Nắng reo vui muôn hoa thơm xao xuyến
Cơn mưa phùn cũng tan biến sáng nay
Đường trước mặt lùa ngọn gió xum vầy
Theo tiếng thở tim bồi hồi gõ nhịp

Tình yêu đến tâm hồn nghe tha thiết
Suy tư chi để lo lắng muôn chiều
Thu chưa về e căn gác đìu hiu
Xao xuyến lắm mỗi đêm về thao thức

Vài dòng thơ dòng chữ buồn ray rứt
Nỗi bâng khuâng khi nghiêng bút thảo vần
Chiều chưa đi sao lòng bỗng bâng khuâng
Mượn trang giấy trải lòng mình trên đấy

Vạn dậm xa xin gửi người bên ấy
Bốn phương trời em sợ gió đông sang
Tóc mây bay hương thơm thoảng bên đàng
Say giấc mộng đong đầy con tim nhỏ .

VũLệVân

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

Giận hờn



Áo em trắng trong nắng hè lóng lánh
Chưa nhạt màu mà anh đã nhắc thu
Bởi giận hờn mây len đám sương mù
thêm giọt nhớ cơn giông về buốt lạnh
Chiếc nón mỏng che đầu mong mưa tạnh
từng giọt rơi trôi bong bóng vỡ oà
Nhớ bàn tay nhè nhẹ nâng cánh hoa
E ngại quá chỉ sợ phai hương sắc

Mở trang vở chiều buồn em gom nhặt
Lời yêu thương trong trang giấy hôm nao
từng vần thơ còn thương lắm ngọt ngào
Đừng thay đổi kẻo úa màu son thắm .

Chờ trăng lên em gối đầu dệt mộng
Một ngõ về niềm hy vọng gần nhau
Một vầng trăng soi tròn bóng đôi đầu
Đẹp muôn thuở chẳng bao giờ xa cách .


VũLệVân

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

Nợ




Gặp lại nhau một buổi chiều nắng nhạt
Mây chập chùng đám cỏ lả ngọn xanh
Gió vi vu như mát lá trên cành
Nắng sắp tàn nên không vàng cánh bướm

Đi bên nhau dưới những hạt sương sớm
Ấm ân tình tô đậm nét hương xưa
Trăng chưa lên con ngõ tối giao mùa
Ngọn đèn đường đang toả mờ con phố

Nói gì đây đôi ta còn chút nợ
Đến bao giờ mới trả hết được đây
Liệu mai sau sẽ có được một ngày
Trao tay nhau rồi ra đi thanh thản

Đọc trang thư chợt nhớ ngày ly tán
Cơn bão làm chìm mất cả tin yêu
Con đò trôi nhìn bến nước tiêu điều
Thấm dòng lệ nuốt giọt sầu cay đắng

Trên xứ người tiếng chim thầm khóc lặng
Thân phận mình lạc lõng giữa cơn mê
Giữ cho nhau mãi mãi một lời thề
Vết tình xưa đậm màu dòng mực tím .

vule van




VũLệVân

Bến còn chờ



Bến anh vẫn một lòng chờ
Cho dù gió cuốn phất phơ ngược dòng ?

Bước xuống thuyền rưng rưng nước mắt
Tiếng mái chèo nhịp thắt buồng tim
Ngoảnh mặt đi , giấu giọt mềm
Gạt dòng nước mắt mờ thêm tháng ngày

Nâng niu nắng nhạt trên tay
Trút dòng tâm sự tình đầy trang thư
Thương nhau chi , cũng giã từ
Sóng buồn trôi nổi sương mờ thu xa


vũLệVân

Nhớ giòng sông Mẹ



Xa quê bao nỗi vấn vương
Nhớ giòng sông Mẹ nắng tuôn giọt sầu
Cơn mưa rớt hat thương đau
Anh ơi có biết lá rầu xẻ đôi

Ngày về lạc lối mất rồi
Lòng đau ruột thắt bồi hồi thu qua
Cánh diều cao vút bay xa
Tình ta còn đó vẫn là trong mơ

Dù xa em một lòng chờ
Rừng thưa thay lá trời thơ lối mòn

Mặc cho giông bão mưa trơn
Tình yêu vẫn thế nước non trảy nguồn

VũLệVân

Trăng ru buồn



Vầng trăng thu ru buồn …
ai xẻ nửa
Cỏ úa màu bên bờ dậu …..
quê xa
Đời lữ thứ ai biết đấy là nhà
Thương nhau lắm
sao chẳng lời thề ước

Dừng chân lại nắm tay nhau cùng bước
Giòng sông nào ta tắm mát tuổi thơ
Mỗi chiều chiều khi con nước xô bờ
Thơm lúa mạ … tung cánh diều theo gió

Chiều trên đê nhìn đàn trâu ăn cỏ
Hoa bưởi tươi ngan ngát thoảng hương xưa
Giậu mồng tơi xanh lá trái đỏ mùa
Trời hè trong tiếng sáo đưa thanh thót

Giọt mưa rơi dường như vừa đau xót
Tiếng quốc nào vọng tưởng nhớ thương quê
Hẹn nhau nhé anh ơi một ngõ về
Dưới gốc đa tâm tình khơi dĩ vãng .


VũlệVân

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

tiếng ve gọi sầu




Tường Vi thoang thoảng trưa hè
Nắng gay gắt nhớ tiếng ve gọi sầu
Dạt dào ngày ấy thương nhau
Trúc xanh lơi lả anh trao chữ tình

Theo nhau như bóng với hình
Sân trường thờ thẫn như rình cánh thư
Thế mà trời mới sang thu
Anh đi đâu để mây mù giăng ngang

Xót xa lỗi một cung đàn
Lớp học dang dở bàng hoàng từ đây
Còn đâu những phút xum vầy
Nâng tà áo lụa dáng gầy nhớ ai .

Cành Phượng héo nắng vừa phai
Tả tơi theo gió rụng đầy sân xưa
Tiếng chuông tan vọng tiễn đưa
Giọt sầu lãng đãng giao mùa chia xa.

Thugiang

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Cánh hoa xưa



Chiếc cặp xưa em hãy còn giữ kỹ
Thời gian trôi đã bạc trắng đổi màu
Mái tóc mây cũng lặng lẽ thay nhau
Nhưng kỷ niệm vẫn còn đầy trang giấy

Cành hoa Lan anh trao em ngày ấy
Nép mình trong quyển lưu bút xanh xanh
Cánh Phượng hồng em vẫn giữ an lành
Không gợn chút bợn nhơ bên trang vở

Nhắc lại chi để thêm sầu nhung nhớ
Vạt áo xưa , nay nhạt cũ lắm rồi
Mà sao lòng dường như thấy chơi vơi
Nồng nụ hôn say sưa vương tà áo

Giòng sông xưa nước gợn sầu áo não
Đáy ru buồn cứ thăm thẳm in sâu
Bóng dáng người chia tay đã từ lâu
Hương xưa mãi trong lòng nhau muôn thuở .

vuLệVân

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2009

Tiếng gọi bên hè



Tiếng ai vừa gọi bên hè
Vi vu gió nhẹ tóc thề bay bay
Thẹn thuồng chiếc nón nghiêng vai
Làm sao che nổi cả hai má hồng

Con tim lỗi nhịp phập phồng
dường như vờn nhẹ trong lòng sông trôi
Hình như người đã ru vời
Cầu trên lối nhỏ chẳng mời cũng qua

Lục Bình dưới nắng chan hoà
trổ hoa tim tím như hoà niềm vui
Từng cụm nhỏ đẹp nụ cười
Chiều thu nắng nhẹ mưa rơi chiếc hài

Hương giang nước chảy thương ai
Chiếc cầu tre nhỏ nhịp dài chờ em
Mốt mai em bước qua thềm
Đong đưa vạt áo vai mềm theo anh

vũLệVân

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

Đoá huỳnh Tiên




“Đã từ lâu em không về đây nữa”
Cành huỳnh tiên cũng héo úa cuống khô
Nằm qụanh hiu bên góc bếp ơ thờ
Lời thơ cũ tưởng chừng quên dĩ vãng

Chiều hôm nay mây buồn bay lãng đãng
Hè vừa đến chợt nhớ đoá Huỳnh Tiên
Cánh hoa xưa còn nở rộ bên thềm
Nghe đau xót thương dáng người ngày ấy

Chẳng phải anh nhặt về rồi vứt đấy
Hay tại em Thiên lý chẳng hữu duyên
Để trong nhau xa vắng trút ưu phiền
Mà cả hai đêm về ôm nỗi nhớ

Trời vần vũ quay cuồng theo con gió
Cơn mưa rào như nặng hạt trút nhanh
Lá xa cành trong khi hãy còn xanh
Mình cũng thế cuộc đời không lối thoát

Hoàng hôn tắt giọt sầu nghe tan tác
Dáng Huỳnh tiên còn gợi nhớ mênh mông
Chút hương xưa còn man mát trong phòng
Cám ơn người , một chút tình … tri kỷ .

VuLệVân